Tình biển

By Nguyễn Quang Hưng

alt

TÌNH BIỂN

   

Bạc đầu vẫn trẻ chẳng già

Biển toàn ngẩng mặt biển à biển ơi

Sóng tình dào dạt không ngơi

Và lòng sâu thẳm những lời nước non…

 

Mấy cô gái đẹp mê hồn

Mình biển sở hữu biển khôn quá chừng       

Dập dìu tay sóng không ngưng

Biển ôm biển níu biển đừng đẩy nghiêng...

 

Vài ông vài bác ngồi thiền

Vài chàng quân tử nhìn xiên lên trời

Còn tôi nhìn phía xa khơi

Nghĩ về tình biển thấy đời đẹp thay...

 

Quang Hưng

More...

Khát khao

By Nguyễn Quang Hưng

KHÁT KHAO…

 

Ừ sóng cũng bạc đầu nơi con thuyền vừa cập bến

Người ta bảo biển nhớ thuyền

Chắc suốt mùa đông lạnh cóng

Biển đã cô đơn…

 

Hạ đến tự khi nào                                                   

Biển cũng vui hơn

Chả trách vì sao em cứ thích nơi mặn nồng chất chứa

Hình như nơi đây…

Ngẫu nhiên là nơi từng trăn trở                                                       

Về một mối tình Thuyền- Biển nên duyên…

 

Biển đẹp dịu dàng trong con mắt của em

(Biển cũng trong xanh và rạng ngời hơn nhiều lắm!)

Anh yêu biển anh dỗi hờn con sóng

Và kiếm tìm lặn ngụp khát khao…                                 

 

Quang Hưng

 

COMMENT CỦA BẠN ĐỌC:

"Khát khao" - Một bài thơ tự do về Biển lắng sâu và khát vọng.
Biển phóng khoáng mênh mang vô tận trong "khát khao" đã nói lên một đề tài vĩnh cửu về "Thuyền và Biển" nhưng với tác giả Quang Hưng tôi lại nhận thấy những nét riêng. Những "khát khao" không ồn ào vội vã mà sâu lắng trầm tư nhẹ nhàng thấm qua những mùa đông mùa hè trên biển. Có thể tứ thơ đến khi tác giả đang ngắm nhìn một con thuyền đang về một làn sóng vừa tràn tới nhưng cái từ từ chậm rãi của thơ và cảm nhận thì như đã từ rất lâu hay đấy chính là phong cách riêng của tác giả. Thuyền và biển có bao giờ tách nhau khi sóng bạc đầu vừa gặp được con thuyền cập bến thì chắc hẳn sóng đã nghĩ suy chờ mong khát khao đón đợi. Chỉ có con sóng nhiều trăn trở mới suy tư đến vậy. "Người ta bảo biển nhớ thuyền" - giản dị như thế đâu chỉ có thuyền nhớ biển mà biển cũng rất nhớ thuyền bởi "Chắc suốt mùa đông lạnh cóng Biển đã cô đơn..." biển cô đơn cô đơn trong từng con sóng nỗi cô đơn của biển suốt mùa đông vắng bóng con thuyền. Đâu chỉ có cái cô đơn của thuyền mà biển cũng cô đơn nhiều lắm hai sự nhớ mong hai nỗi cô đơn đã đến với nhau và gặp nhau như vậy. Đi theo thời gian chúng ta bắt gặp mùa hè thức dậy dường như khi thuyền và biển gặp nhau thì cũng là lúc mùa hè tới. "Anh" có lẽ là người ngắm biển trước niềm vui của con thuyền gặp biển chợt nghĩ về "em" và tự trả lời cho câu hỏi "vì sao em cứ thích nơi mặn nồng chất chứa" - mặn nồng bởi nhớ thương và nhớ thương ấy đã "chất chứa" qua bao ngày thành vị mặn mãi mãi của biển. Tất cả sự bao la mênh mang như được thu gọn lại trong câu: "Hình như nơi đây..." vì đang diễn tả sự gặp gỡ và cũng chính tại nơi này là nơi "ngẫu nhiên" "đã từng trăn trở". Tôi nghĩ cũng là không ngẫu nhiên nếu thiếu đi con người "cứ thích" cái "mặn nồng" "chất chứa" kia. Có phải chăng thuyền và biển đã nói hộ lòng người. Trong "con mắt của em" biển đẹp "dịu dàng" dường như đồng nghĩa với biển đẹp trong con mắt của "anh" của tác giả. Cái "trong xanh" "rạng ngời" đến trong lành xuất phát từ những điều trong sáng thiết tha của con người. (Biển cũng trong xanh và rạng ngời hơn nhiều lắm!) - Biển trong xanh rạng ngời hay là anh hay là em đã lạc quan đã vui hơn trong tâm hồn với tình yêu và niềm yêu thương ấy. Thuyền yêu biển biển yêu thuyền em yêu biển anh cũng yêu biển nên: "Anh yêu biển anh dỗi hờn con sóng Và kiếm tìm lặn ngụp khát khao..." Sự dỗi hờn không phải là hờn giận mà là nhớ mong chờ đợi đến "khát khao" để rồi "lặn ngụp" trong sóng biển - ngập chìm trong nỗi khát khao ấy tìm thấy ở đó một tình yêu một nỗi nhớ và gửi lại đó sâu lắng một nỗi lòng đã đi qua thời gian. Từ xa đến gần từ mênh mang bỗng hóa thành giản dị cả bài thơ không một từ dùng chau chuốt (đến mức người đọc tưởng như có người đang nói chuyện với mình) đã tạo nên sự chân thành như một câu chuyện kể một lời tâm sự không gì thật hơn. Khát khao và bình thản sự bình thản đã ngấm đẫm trong nỗi khát khao để không tách bạch nổi đây chỉ là một cảnh biển hay tình yêu con người đã hóa thành những hình tượng trên. Tôi thích chiều sâu của bài thơ tôi thích sự trầm mặc trong thơ Nguyễn Quang Hưng và tôi nghĩ đây là một bài thơ về biển mà tôi thích. Thơ hay là thơ nói được nhiều nhưng nói không bao giờ hết khiến người ta mỗi khi nhớ đến thấy mình vẫn đang đi trong cái bất tận vô cùng của ý nghĩa ngôn từ và ý tứ. Không nói hết khát vọng hay tình yêu bằng cuộc sống bằng thơ nhưng một bài thơ nói lên được sâu sắc một tình cảm chân thành thì đáng nhớ. Cảm ơn Nguyễn Quang Hưng - tác giả của bài thơ "Khát khao".

Hướng Dương

More...

Biển nhớ

By Nguyễn Quang Hưng

  Bé Duy Hoàng tại Cồn Vành

BIỂN NHỚ


Em có về thăm con nước ngày xưa

Vẫn thức đến bạc đầu thương về một thuở

Duyên nợ bến bờ hẳn nhiều trăn trở

Khi ấy mình mới nhớ nhau...


Biển mặn nồng tự đáy lòng sâu

Không biết tự bao giờ chọn cho riêng mình màu biếc

Bến bờ xa là trăm nghìn cách biệt

Thuỷ triều dâng thương nhớ nghẹn lòng...


Đại dương mênh mông từng là nơi giấu mặt trời hồng

Để tình biển ru con tàu vào giấc ngủ

Em có biết chùm neo kia vẫn đủ

Bám sâu vào lòng Biển Nỗi Nhớ chơi vơi...


Quang Hưng





Anh sẽ về ...về với biển và em ?



Anh sẽ về ...về với biển và em?
Nghe hạnh phúc nồng nàn trong từng lời anh hứa
Tình yêu anh sao mà cứ mãi hoài lần lựa
Để em chờ mắt biếc dõi trùng khơi


Màu biển xanh xanh vời vợi ngàn đời
Cũng như em yêu một lần chỉ một lần yêu duy nhất
Chia tay nhau... không bao giờ... xin đừng là sự thật
Vuột bàn tay em chới với khóc vì đau


Anh sẽ về? ...Liệu lời hứa có là cơn gió thoảng qua mau
Mà sao biển chiều nay sóng bạc đầu trắng xóa
Biển giận anh.
Nên biển vọng tiếng than nghe buồn quá
Thôi biển à anh có lý lẽ của riêng anh


Anh không về thì biển vẫn màu xanh
Và tình em cứ mãi hoài miên viễn
Em đứng đây như hòn đá vọng phu trên triền bãi biển
Dõi mắt nhìn xa thẳm cánh chim di...


Nếu Thượng Đế ban cho em một điều ước diệu kỳ
Em chỉ mong là có anh bên cạnh
Anh sẽ về để trời yên biển lặng
Sóng ru hời êm ả điệu tình ca


Về với em nha anh....


Hoa Quỳnh




Anh sẽ về



Anh sẽ về tìm lại những ngày xưa
Chiếc thuyền thúng nổi trôi đơn cô trên từng cuộn sóng
Bờ cát mịn nào vẫn in bàn chân son bé bỏng
Và ngắm lại dáng hình anh... trong đôi mắt biếc rạng ngời


Em biết không
Màu xanh ấy ngàn đời vẫn thế thôi
Màu của mặn nồng bạc đầu chẳng đổi
Em đừng trách con sóng dẫu nhiều nông nổi
Từ miền xa nhưng vẫn hướng xô bờ...


Anh sẽ về tìm lại những bài thơ
Của chúng mình
Anh đã viết và từng tặng biển
Bài thơ ấy thôi cứ tặng cho lòng sâu chứng kiến
Nơi đã đẩy đôi mình thuyền tình son sắt vững bên nhau...


Anh sẽ về cũng sẽ chẳng lâu...


Quang Hưng

More...

Bắt đầu từ đâu? và Bắt đầu từ nỗi nhớ

By Nguyễn Quang Hưng

bien src=http://nguyenquanghung.vnweblogs.com/gallery/11276/previews-med/252545-DSC03250.jpg     
BẮT ĐẦU TỪ ĐÂU?


Trước biển thắm mù khơi

Mơ màng em khẽ hỏi

Mọi sự ở trên đời

Bắt đầu từ đâu nhỉ?


Anh nhíu mày suy nghĩ

Cũng không hề giản đơn...


Này nhé lũ còng con

Bắt đầu từ biển sống

Biển bắt đầu từ sóng

Sóng khởi đầu từ gió

Gió đẩy cánh diều bay

Lại thêm những đám mây

Bắt đầu từ sắc trắng

Con thuyền nơi xa vắng

Bắt đầu từ chân mây

Nhìn kìa tóc em bay

Bắt đầu từ êm dịu

Hạnh phúc nào ngọt dịu

Bắt đầu từ ấm êm


Chỉ có anh và em

Bắt đầu từ nỗi nhớ...


Quang Hưng

20/01/2009




BẮT ĐẦU TỪ NỖI NHỚ

 


Bắt đầu từ nỗi nhớ

Bắt đầu từ giấc mơ

Bắt đầu từ vần thơ

Trải lòng cùng mong ước

 


Trong dòng đời xuôi ngược

Chọn một góc bình yên

Sẻ chia chút nỗi niềm

Vơi đi điều phiền muộn

 


Có những ngày nắng trốn

Cho mưa hoài giăng giăng

Nước lũ tràn trắng băng

Lòng nhà thành bể cá

 


Có sớm nghe tiếng gõ

Hãy bình an nhé em

Sương vẫn đang bên thềm

Nắng mai nhòm khe cửa

 


Có chiều nghe ngọn gió

Gọi nỗi niềm đầy vơi

Gió ơi có về xuôi

Cho ta gửi thương nhớ

 


Có nhiều đêm trăng tỏ

Anh vẽ hoài tương tư

Và một miền mưa dư

Chắt chiu từng giọt nắng

 


Ngày qua ngày lẳng lặng

Chẳng biết tự bao giờ

Có lẽ là vần thơ

Bắt đầu từ nỗi nhớ

 


Thu Phong




 

BẮT ĐẦU TỪ NỖI NHỚ



Bắt đầu từ nỗi nhớ

Ta mình đã gặp nhau

Để chẳng nói nên câu

Trong tận cùng đáy mắt


Mùa xuân vừa mới thức

Cho nắng ấm theo về

Rải sắc vàng triền đê

Và bình minh cất tiếng


Chân trời ai lưu luyến

Một dải hồng mây bay

Một vạt tóc êm say

Bên người đang nhung nhớ


Lặng yên nghe tiếng gõ

Của con tim nao lòng

Dịu êm như lúa đồng

Mênh mang chiều mưa nắng...


Quang Hưng

 

More...

Chút tư tình nơi cửa biển

By Nguyễn Quang Hưng

Biển src=http://nguyenquanghung.vnweblogs.com/gallery/11276/previews-med/176861-IMG_0719.jpg   


CHÚT TƯ TÌNH NƠI CỬA BIỂN



Lại một mùa mưa anh về miền đất lạ

Cất bước chân đi ngơ ngác những phố hè

Em tiễn bước bâng khuâng trong chiều xế

Đem vạt nắng vàng thêu hai chữ: thương anh...


Rồi lại một ngày bần thần nơi cô quạnh

Hoa sữa thơm nồng chạnh nhớ phố đêm xưa

Cũng phố đêm xưa... nơi nồng nàn hương sữa

Ta tìm thấy nhau trong ý nghĩ ngập ngừng...


Gió đã lặng yên mà sóng chẳng chịu ngưng

Hẳn cồn cào nhớ cánh buồm rất nhỏ

Biển và anh chút tình xưa nghĩa cũ

Như đôi mình chẳng hẹn nên duyên...


Khoác tấm áo xanh anh lại về với biển

Thương con tàu đi tới những miền xa

Cũng như xưa đường táp bão phong ba

Vượt cay đắng tìm về nơi bến đậu


Tháng năm dài như nỗi nhớ êm sâu

Anh giăng mắc kỷ niệm thành xâu chuỗi

Anh gộp lại những mùa xuân ngắn ngủi

Anh trừ đi những giá lạnh thu tàn


Mong chớp mắt trôi qua nhanh ngày tháng

Để phía trước lại mùa xuân đang đợi

Và hơn hết anh vẫn hằng mong mỏi

Gặp lại em tìm lại chút thương thương


Gặp lại em trong vạt nắng sân trường

Suối tóc dài thơm hương chanh hương bưởi

Tiếng hát mê say cho lòng anh đắm đuối

Một thời anh mơ quan họ người về


Quan họ người về trong lời hát say mê

Cũng đã chia tay bên dòng sông thương nhớ

Rồi lại một ngày có con thuyền nho nhỏ

Anh đón em về khi hội mới vừa tan


Để một thời anh xây một túp lều tranh

Trước bão gió lấy tình yêu che chắn

Anh đã nhận của vầng trăng một thời xa vắng

Chút khát khao thương nhớ mong chờ...



Quang Hưng

10/2008



More...

Trước biển nhớ em

By Nguyễn Quang Hưng

     

 
Tay nâng chén muối đĩa gừng

Gừng cay muối mặn xin đừng quên nhau

(Ca dao)




TRƯỚC BIỂN NHỚ EM



Biển trải rộng lòng mình

Sóng dạt bờ mát dịu

Anh đến giờ mới hiểu

Biển thuỷ chung vô ngần


Biển nhận chìm lo lắng

Xoa dịu vết thương lòng

Biển dâng trào sức sống

Gợi về những nhớ mong


Biển hiểu mình đấy em

Chẳng kể nhiều gian khó

Thương thân con còng nhỏ

Chạy trốn suốt một đời


Biển nhắc mình đó em

Trong xanh xa sâu thẳm

Đừng quên chén muối mặn

Đừng rớt đĩa gừng cay


Anh có biển bên mình

Nhớ em vùng sơn cước

Ước chi anh gửi được

Tặng em chút mặn mòi.


Quang Hưng

31/10/2008

More...