Khát khao

KHÁT KHAO…

 

Ừ sóng cũng bạc đầu nơi con thuyền vừa cập bến

Người ta bảo biển nhớ thuyền

Chắc suốt mùa đông lạnh cóng

Biển đã cô đơn…

 

Hạ đến tự khi nào                                                   

Biển cũng vui hơn

Chả trách vì sao em cứ thích nơi mặn nồng chất chứa

Hình như nơi đây…

Ngẫu nhiên là nơi từng trăn trở                                                       

Về một mối tình Thuyền- Biển nên duyên…

 

Biển đẹp dịu dàng trong con mắt của em

(Biển cũng trong xanh và rạng ngời hơn nhiều lắm!)

Anh yêu biển anh dỗi hờn con sóng

Và kiếm tìm lặn ngụp khát khao…                                 

 

Quang Hưng

 

COMMENT CỦA BẠN ĐỌC:

"Khát khao" - Một bài thơ tự do về Biển lắng sâu và khát vọng.
Biển phóng khoáng mênh mang vô tận trong "khát khao" đã nói lên một đề tài vĩnh cửu về "Thuyền và Biển" nhưng với tác giả Quang Hưng tôi lại nhận thấy những nét riêng. Những "khát khao" không ồn ào vội vã mà sâu lắng trầm tư nhẹ nhàng thấm qua những mùa đông mùa hè trên biển. Có thể tứ thơ đến khi tác giả đang ngắm nhìn một con thuyền đang về một làn sóng vừa tràn tới nhưng cái từ từ chậm rãi của thơ và cảm nhận thì như đã từ rất lâu hay đấy chính là phong cách riêng của tác giả. Thuyền và biển có bao giờ tách nhau khi sóng bạc đầu vừa gặp được con thuyền cập bến thì chắc hẳn sóng đã nghĩ suy chờ mong khát khao đón đợi. Chỉ có con sóng nhiều trăn trở mới suy tư đến vậy. "Người ta bảo biển nhớ thuyền" - giản dị như thế đâu chỉ có thuyền nhớ biển mà biển cũng rất nhớ thuyền bởi "Chắc suốt mùa đông lạnh cóng Biển đã cô đơn..." biển cô đơn cô đơn trong từng con sóng nỗi cô đơn của biển suốt mùa đông vắng bóng con thuyền. Đâu chỉ có cái cô đơn của thuyền mà biển cũng cô đơn nhiều lắm hai sự nhớ mong hai nỗi cô đơn đã đến với nhau và gặp nhau như vậy. Đi theo thời gian chúng ta bắt gặp mùa hè thức dậy dường như khi thuyền và biển gặp nhau thì cũng là lúc mùa hè tới. "Anh" có lẽ là người ngắm biển trước niềm vui của con thuyền gặp biển chợt nghĩ về "em" và tự trả lời cho câu hỏi "vì sao em cứ thích nơi mặn nồng chất chứa" - mặn nồng bởi nhớ thương và nhớ thương ấy đã "chất chứa" qua bao ngày thành vị mặn mãi mãi của biển. Tất cả sự bao la mênh mang như được thu gọn lại trong câu: "Hình như nơi đây..." vì đang diễn tả sự gặp gỡ và cũng chính tại nơi này là nơi "ngẫu nhiên" "đã từng trăn trở". Tôi nghĩ cũng là không ngẫu nhiên nếu thiếu đi con người "cứ thích" cái "mặn nồng" "chất chứa" kia. Có phải chăng thuyền và biển đã nói hộ lòng người. Trong "con mắt của em" biển đẹp "dịu dàng" dường như đồng nghĩa với biển đẹp trong con mắt của "anh" của tác giả. Cái "trong xanh" "rạng ngời" đến trong lành xuất phát từ những điều trong sáng thiết tha của con người. (Biển cũng trong xanh và rạng ngời hơn nhiều lắm!) - Biển trong xanh rạng ngời hay là anh hay là em đã lạc quan đã vui hơn trong tâm hồn với tình yêu và niềm yêu thương ấy. Thuyền yêu biển biển yêu thuyền em yêu biển anh cũng yêu biển nên: "Anh yêu biển anh dỗi hờn con sóng Và kiếm tìm lặn ngụp khát khao..." Sự dỗi hờn không phải là hờn giận mà là nhớ mong chờ đợi đến "khát khao" để rồi "lặn ngụp" trong sóng biển - ngập chìm trong nỗi khát khao ấy tìm thấy ở đó một tình yêu một nỗi nhớ và gửi lại đó sâu lắng một nỗi lòng đã đi qua thời gian. Từ xa đến gần từ mênh mang bỗng hóa thành giản dị cả bài thơ không một từ dùng chau chuốt (đến mức người đọc tưởng như có người đang nói chuyện với mình) đã tạo nên sự chân thành như một câu chuyện kể một lời tâm sự không gì thật hơn. Khát khao và bình thản sự bình thản đã ngấm đẫm trong nỗi khát khao để không tách bạch nổi đây chỉ là một cảnh biển hay tình yêu con người đã hóa thành những hình tượng trên. Tôi thích chiều sâu của bài thơ tôi thích sự trầm mặc trong thơ Nguyễn Quang Hưng và tôi nghĩ đây là một bài thơ về biển mà tôi thích. Thơ hay là thơ nói được nhiều nhưng nói không bao giờ hết khiến người ta mỗi khi nhớ đến thấy mình vẫn đang đi trong cái bất tận vô cùng của ý nghĩa ngôn từ và ý tứ. Không nói hết khát vọng hay tình yêu bằng cuộc sống bằng thơ nhưng một bài thơ nói lên được sâu sắc một tình cảm chân thành thì đáng nhớ. Cảm ơn Nguyễn Quang Hưng - tác giả của bài thơ "Khát khao".

Hướng Dương

nguyenquanghung

Gửi Hướng Dương

Cảm ơn bạn đã thích bài thơ " Khát khao" của QH đưa ra những lời bình cho bài thơ và viết lên mấy câu về biển. Chúc bạn ngày vui

Hướng Dương

Re: Khát khao

Hướng Dương không biết làm thơ nhưng cũng viết đại mấy câu về biển:
Biển khát khao bằng nước
Sóng nhuộm màu bằng mây
Cho lòng em sóng dậy
Nghĩ về anh muôn phương...

nguyenquanghung

Gửi anh Tuấn Phong

Em rất vui được anh Tuấn Phong qua chơi và cho em lời nhận xét về bài thơ cảm ơn anh nhé. Em chúc anh và gia đình luôn mạnh khỏe nhé

tuanphong

@ nguyenquanghung

Đọc "KHÁT KHAO" anh cũng rất đồng tình với lời bình - nhận xét của Hướng Dương :

["Khát khao" - Một bài thơ tự do về Biển lắng sâu và khát vọng.
Biển phóng khoáng mênh mang vô tận trong "khát khao" đã nói lên một đề tài vĩnh cửu về "Thuyền và Biển" nhưng với tác giả Quang Hưng tôi lại nhận thấy những nét riêng. Những "khát khao" không ồn ào vội vã mà sâu lắng trầm tư nhẹ nhàng thấm qua những mùa đông mùa hè trên biển]

Mấy câu kết của bài thơ đã thâu tòm được ý nghĩa của toàn bài - khá đắt:

"Biển đẹp dịu dàng trong con mắt của em
(Biển cũng trong xanh và rạng ngời hơn nhiều lắm!)
Anh yêu biển anh dỗi hờn con sóng
Và kiếm tìm lặn ngụp khát khao…"

Chúc em bút lực dồi dào
Từng câu từng chữ ngọt ngào đắm say!

nguyenquanghung

Gửi Hướng Dương

QH bất ngờ nhận được lời bình này của bạn bài thơ chưa hay nhưng gặp lời bình hay thì có vẻ tự nhiên lại trở thành “hay ho”. Cảm ơn bạn và chúc bạn những điều tốt đẹp

Hướng Dương

Re: Khát khao

"Khát khao" - Một bài thơ tự do về Biển lắng sâu và khát vọng.
Biển phóng khoáng mênh mang vô tận trong "khát khao" đã nói lên một đề tài vĩnh cửu về "Thuyền và Biển" nhưng với tác giả Quang Hưng tôi lại nhận thấy những nét riêng. Những "khát khao" không ồn ào vội vã mà sâu lắng trầm tư nhẹ nhàng thấm qua những mùa đông mùa hè trên biển. Có thể tứ thơ đến khi tác giả đang ngắm nhìn một con thuyền đang về một làn sóng vừa tràn tới nhưng cái từ từ chậm rãi của thơ và cảm nhận thì như đã từ rất lâu hay đấy chính là phong cách riêng của tác giả. Thuyền và biển có bao giờ tách nhau khi sóng bạc đầu vừa gặp được con thuyền cập bến thì chắc hẳn sóng đã nghĩ suy chờ mong khát khao đón đợi. Chỉ có con sóng nhiều trăn trở mới suy tư đến vậy. "Người ta bảo biển nhớ thuyền" - giản dị như thế đâu chỉ có thuyền nhớ biển mà biển cũng rất nhớ thuyền bởi "Chắc suốt mùa đông lạnh cóng Biển đã cô đơn..." biển cô đơn cô đơn trong từng con sóng nỗi cô đơn của biển suốt mùa đông vắng bóng con thuyền. Đâu chỉ có cái cô đơn của thuyền mà biển cũng cô đơn nhiều lắm hai sự nhớ mong hai nỗi cô đơn đã đến với nhau và gặp nhau như vậy. Đi theo thời gian chúng ta bắt gặp mùa hè thức dậy dường như khi thuyền và biển gặp nhau thì cũng là lúc mùa hè tới. "Anh" có lẽ là người ngắm biển trước niềm vui của con thuyền gặp biển chợt nghĩ về "em" và tự trả lời cho câu hỏi "vì sao em cứ thích nơi mặn nồng chất chứa" - mặn nồng bởi nhớ thương và nhớ thương ấy đã "chất chứa" qua bao ngày thành vị mặn mãi mãi của biển. Tất cả sự bao la mênh mang như được thu gọn lại trong câu: "Hình như nơi đây..." vì đang diễn tả sự gặp gỡ và cũng chính tại nơi này là nơi "ngẫu nhiên" "đã từng trăn trở". Tôi nghĩ cũng là không ngẫu nhiên nếu thiếu đi con người "cứ thích" cái "mặn nồng" "chất chứa" kia. Có phải chăng thuyền và biển đã nói hộ lòng người. Trong "con mắt của em" biển đẹp "dịu dàng" dường như đồng nghĩa với biển đẹp trong con mắt của "anh" của tác giả. Cái "trong xanh" "rạng ngời" đến trong lành xuất phát từ những điều trong sáng thiết tha của con người. (Biển cũng trong xanh và rạng ngời hơn nhiều lắm!) - Biển trong xanh rạng ngời hay là anh hay là em đã lạc quan đã vui hơn trong tâm hồn với tình yêu và niềm yêu thương ấy. Thuyền yêu biển biển yêu thuyền em yêu biển anh cũng yêu biển nên: "Anh yêu biển anh dỗi hờn con sóng Và kiếm tìm lặn ngụp khát khao..." Sự dỗi hờn không phải là hờn giận mà là nhớ mong chờ đợi đến "khát khao" để rồi "lặn ngụp" trong sóng biển - ngập chìm trong nỗi khát khao ấy tìm thấy ở đó một tình yêu một nỗi nhớ và gửi lại đó sâu lắng một nỗi lòng đã đi qua thời gian. Từ xa đến gần từ mênh mang bỗng hóa thành giản dị cả bài thơ không một từ dùng chau chuốt (đến mức người đọc tưởng như có người đang nói chuyện với mình) đã tạo nên sự chân thành như một câu chuyện kể một lời tâm sự không gì thật hơn. Khát khao và bình thản sự bình thản đã ngấm đẫm trong nỗi khát khao để không tách bạch nổi đây chỉ là một cảnh biển hay tình yêu con người đã hóa thành những hình tượng trên. Tôi thích chiều sâu của bài thơ tôi thích sự trầm mặc trong thơ Nguyễn Quang Hưng và tôi nghĩ đây là một bài thơ về biển mà tôi thích. Thơ hay là thơ nói được nhiều nhưng nói không bao giờ hết khiến người ta mỗi khi nhớ đến thấy mình vẫn đang đi trong cái bất tận vô cùng của ý nghĩa ngôn từ và ý tứ. Không nói hết khát vọng hay tình yêu bằng cuộc sống bằng thơ nhưng một bài thơ nói lên được sâu sắc một tình cảm chân thành thì đáng nhớ. Cảm ơn Nguyễn Quang Hưng - tác giả của bài thơ "Khát khao".

Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1062
» Error detail: Duplicate entry '11700399' for key 'PRIMARY'
» Query: INSERT INTO bd_estore_online_users (id,store_id,sid,uid,username,usertype,ip,last_updated,last_page) VALUES (NULL,'11276','qi6q3va2ki7nunhnnvr9shg156','0','Guest','0','54.198.52.82','2018-09-20 03:17:12','/a296271/khat-khao.html')