Nỗi nhớ



NỖI NHỚ

(Hoạ bài thơ "Chút tàn xuân" của Thu Phong
 tranh thơ Thu Phong tặng)


Nỗi nhớ của tôi ơi

Ngày tàn xuân có biết

Mây trời đang tiễn biệt

Một cánh én xa xăm...


Góp thêm với tháng năm

Ánh lệ buồn lưu luyến

Mắt em là thương mến

Cho hồn tôi nghiêng say...


Nắng hạ về từ đây

Hãy nâng niu em nhé

Kỷ niệm nhiều là thế

Những ngày ta bên nhau...


Nỗi nhớ có từ đâu

 đầy thêm nỗi nhớ

Em là xuân rực rỡ
 bao giờ tàn phai...
                 

Quang Hưng

nguyenquanghung

gửi bạn

QH bận hơn trước nên hay vắng nhà cảm ơn bạn đã hỏi thăm nhé. Chúc bạn vui

fan hâm mộ

Re re: Nỗi nhớ

Bạn bận việc hay ốm mà vắng nhà lâu thế?

nguyenquanghung

Gửi người khách lạ

Cảm ơn bạn nhiều mong các bạn sẽ có thêm những góp ý phê bình với thơ QH. Với câu này QH sẽ suy nghi thêm một chút nữa. Chúc bạn nhiều sức khỏe và niềm vui

Khách lạ

Tôi thì thấy bạn nên để "có bao giờ tàn phai" hay hơn và nghe "thơ" hơn. Không một chút nghi hoặc câu hỏi nghi vấn sẽ khẳng định thêm mùa xuân lúc nào cũng rực rỡ và tất nhiên cả "Em" cũng luôn rực rỡ.
Đọc đến câu cuối của bài thơ mà vẫn thấy hình như chưa hết nếu bạn để "Có bao giờ tàn phai"!

nguyenquanghung

Gửi Quỳnh

OK anh sẽ đọc và sẽ có góp ý

quynhquynh

Anh Hưng qua blog em xem bài hoạ tóc chấm lưng nhá

nguyenquanghung

Gửi bạn

Rất cảm ơn bạn đã góp ý cho Quang Hưng dù một chữ được sửa phù hợp hơn thật quý. Trân trọng cảm ơn bạn

I

Re: Noi nho

Hay QH viết lại để khẳng định hơn:
"Em là xuân rực rỡ
Chẳng bao giờ tàn phai"

"Có bao giờ tàn phai" thì nghe hơi nghi hoặc